Trong hành trình trở thành người viết chuyên nghiệp của mỗi người, chắc hẳn sẽ có những thời điểm họ có niềm cảm hứng để viết một cái gì đó. Mình cũng không ngoại lệ. Có nhiều thời điểm, cảm hứng của mình có rất nhiều, mình viết liền mất tiếng không nghỉ ngơi. Cảm giác sung sướng do việc đăng bài viết mang lại không ít lần khiến mình viết trong 2-3 tiếng 1 bài và đăng tải ngay sau đó. Nhưng có những khoảng thời gian mà mình không có động lực hoàn thành bài đang nháp dang dở của mình, chứ chưa nói là chắp bút viết một bài viết từ đầu.
Thời gian trước đây, mình từng tham gia workshop Mở của “Akwaaba, Tùng” – một người viết nổi tiếng trong giới bloggers chúng mình. Qua workshop, mình biết rằng bạn ấy viết bài “Tham vọng của thành phố” trong 1 năm. Kết quả bài viết đó mang lại thật là đáng nể.

Bốn nghìn lượt chia sẻ đối với một bài viết dài với mình dường như là không tưởng, vì bây giờ mọi người chuộng nội dung ngắn hơn. Khi biết được kết quả mà bài viết này đem đến, mình nghĩ lại thời gian mình bắt đầu hành trình viết một cách nghiêm túc của bản thân. Mình thường viết những bài viết tổng kết 6 tháng về những điều mình học được. Những bài đó quả thật được rất nhiều người đọc. Thậm chí, có bài viết được nhiều người đọc đến mức mình phải ẩn bài viết đi vì lo có quá nhiều người biết được câu chuyện cá nhân của mình. Giống như Tùng, viết xong những bài như vậy thì mình kiệt quệ luôn bởi vì chúng rất nặng và sâu sắc.
Sau khi nhận được một số lời khen về bài viết của mình, mình nghiêm túc với việc viết hơn. Mình xuất bản bài nhiều hơn vì mình biết người viết phải là những người có tính kỷ luật cao. Vì viết thường xuyên sẽ khiến chúng mình rèn luyện được kỹ năng viết. Khi đó, mình tự đặt ra kế hoạch cho bản thân rằng cứ nửa tháng mình cần xuất bản một bài viết.

Sau một thời gian, mình nhận thấy rằng bài viết của mình không được nhiều người đọc như trước nữa. Điều này cũng khiến mình tự hỏi bản thân nhiều câu hỏi. Mình nghĩ rằng tại sao nó lại diễn ra như vậy? Có phải do mình không còn chia sẻ bài viết trên trang cá nhân hay không? Liệu các bài viết của mình không đủ sâu sắc như trước không? Nếu có, tại sao chúng trở nên nông cạn như vậy? Có phải gần đây mình không có điều gì mới? Có phải mình đang không tiến bộ lên không?
Trong thời gian đi tìm câu trả lời cho những câu hỏi trên, mình vẫn duy trì tần suất ra bài như vậy. Việc duy trì viết đều đặn khiến mình hoàn thành xong những ý tưỏng mình có trong đầu mà có thể nếu viết những bài 6 tháng mình sẽ không nhắc đến. Thậm chí, bài luận ứng tuyển chương trình trao đổi toàn phần 5 tuần tới Hoa Kỳ (YSEALI) của mình cũng từ một trong những bài viết của mình trong thời gian đó.
Vì vậy, mình vẫn tiếp tục ra các bài viết đều. Dù nó có thể không sâu sắc khiến mấy trăm người đọc nữa, nhưng mình đang xây dựng ngân hàng các trải nghiệm, các câu chuyện của bản thân. Một ngày nào đấy, mình sẽ làm Youtube từ những bài viết đó, bằng cách đọc lại chúng trong khi quay lại những hoạt động hằng ngày của mình. Hoặc là mình sẽ kết nối chúng để sau này trở thành tác giả sách. Hoặc là mình sẽ sử dụng chúng như là tư liệu để làm Diễn giả sau này thì sao, đúng không.
“Maturity is the ability to prioritize values before feelings” – Unknown.
Tạm dịch: Trưởng thành là khi bạn có khả năng ưu tiên những việc đem lại giá trị hơn là cảm xúc.
Có lẽ đúng như vậy, có lẽ trưởng thành là khi bạn có khả năng kiểm soát nhiều thứ hơn trong cuộc sống, kiểm soát niềm cảm hứng, thay vì để nó kiểm soát bạn. Làm mọi thứ liên tục và ổn định hơn, thay vì chờ có cảm hứng để thực hiện nó.
Lương Phùng – A Mindful Observer